SỰ THẬT TRẦN TRỤI

1.Cả bọn 7 người ráo riết chuẩn bị cho chuyến tham quan Vườn Quốc gia Cát Tiên từ hai tuần trước. Tâm trạng ai nấy đều háo hức chờ đợi được khám phá một di chỉ văn hóa, thăm thú các thảm rừng nguyên sinh và nhất là được mục sở thị các loài động vật nơi đây.

Nhưng háo hức bao nhiêu thì lại thất vọng bấy nhiêu. 20 g 15, cả bọn được xe ô tô đưa đi xem thú, cách khu nhà nghỉ chừng 10 km. Thú thật, trong thâm tâm ai cũng nghĩ rằng đấy là một bình nguyên rừng phong phú về chủng loài và đa dạng về mặt sinh học như những khu bảo tồn ở Nam Phi mà ti vi thường phát. Thế nhưng trái với những gì người ta mường tượng, nơi chúng tôi xem thú chỉ là những trảng cỏ thưa thớt bóng cây và không một tiếng chim kêu hay vượn hót.

Tuy vậy, ai cũng căng mắt dõi theo ánh đèn pha từ tay anh nhân viên kiểm lâm liên tục quét vào rừng. Và, thi thoảng theo ánh đèn ấy mới thấy từ xa hiện ra 1-2 đốm xanh mà nhân viên kiểm lâm cho là mắt nai hay mắt chồn(!). Họa hoằn lắm mới nhận ra một vài dáng nai mờ ảo lững thững nơi xa tít. Và… chấm hết!

Anh bạn đi cùng không giấu được nỗi thất vọng: Vậy mà gọi là xem thú sao?! Ngại ngùng, tôi phải ra dấu cho anh ngưng…phát biểu cảm tưởng vì sợ làm nhân viên kiểm lâm hướng dẫn phật lòng.

2. Sáng hôm sau, chúng tôi được đi tham quan Trung tâm cứu hộ linh trưởng Đảo Tiên, cách đó khoảng 15 phút đi xuồng. Thật bất ngờ khi được biết nơi đây đang có đến 6 tình nguyện viên người nước ngoài sang hỗ trợ trung tâm về chuyên môn và trực tiếp chăm sóc thú. Đáng trân trọng hơn, họ tình nguyện sang Việt Nam phục vụ không lương trong khoảng 1-2 năm với mọi chi tiêu đều từ tiền túi của mình.

Vậy mà họ tận tâm chăm sóc thú đến kinh ngạc. Lúc chúng tôi đến, đang có 3 nữ tình nguyện viên miệt mài cọ rửa chuồng trại còn sạch hơn cả nhà ở của mình. Và, khi một người trong nhóm chúng tôi rón rén đến gần chuồng vượn để quan sát thì liền bị nữ tình nguyện viên này yêu cầu rời khỏi đó ngay bằng một giọng Việt lơ lớ: Xin lỗi, không được đến gần vì làm vượn sợ!

3. Trưa cùng ngày, chúng tôi rời Cát Tiên và trên đường ra đã ghé lại một quán ăn gần đó để lót dạ trước khi trở về Sài Gòn. Vừa ngồi vào bàn chừng 2 phút, anh bạn đi cùng chợt ra hiệu, chỉ trỏ và hướng sự chú ý của mọi người về phía nhà bếp… Thật khủng khiếp, bên dưới gian bếp của quán ăn đang treo lủng lẳng một con voọc chà vá (có tên trong sách đỏ) vừa bị phanh thân mổ bụng toang hoác, trong khi mắt con vật vẫn trợn trừng như chưa thôi kinh ngạc vì sự man ác của loài người.

Bàng hoàng đến thẫn thờ!

Trên đường về, hình ảnh về con voọc cứ đeo đẳng mãi trong tâm trí tôi với những câu hỏi day dứt: Tại sao những cô gái nước ngoài kia lại yêu thương động vật hoang dã đến thế, trong khi chúng ta vẫn luôn săn tìm và tận diệt chúng để phục vụ cho nỗi thèm ăn của mình và ai đó? Bao giờ người dân mình mới nhận thức và hành động đúng mực để hạn chế những tác động của biến đổi khí hậu? Làm sao để khái niệm “đưa trái đất về vườn nhà” gấn gũi với tất cả mọi người? Phải chăng ý thức về môi trường của dân ta kém hơn dân Tây?

Những câu hỏi ấy đến nay vẫn chưa có lời đáp…

CẢM XÚC CHỦ QUYỀN

Một ngày tháng 7, chúng tôi háo hức lên thuyền và trực chỉ mảnh đất cuối cùng của Tổ quốc.

Một ngày tháng 7, chúng tôi háo hức lên thuyền và trực chỉ mảnh đất cuối cùng của Tổ quốc.

Biển có lúc động dữ dội, thuyền tròng trành khủng khiếp nhưng ai cũng háo hức được đến đất Mũi.

Biển có lúc động dữ dội, thuyền tròng trành khủng khiếp nhưng ai cũng háo hức được đến đất Mũi.

Và đây, Tổ quốc mình đây, nắm đất cuối cùng đây!

Và đây, Tổ quốc mình đây, nắm đất cuối cùng đây!

Nhìn ra xa thềm lục địa của mình với bao niềm cảm xúc.

Nhìn ra xa thềm lục địa của mình với bao niềm cảm xúc.

Thế rồi, ngồi suy ngẫm bao điều trên từng tấc nước, tấc sóng Tổ quốc mình.

Thế rồi, ngồi suy ngẫm bao điều trên từng tấc nước, tấc sóng Tổ quốc mình.

Vườn Quốc gia U Minh Hạ đẹp như tranh.

Vườn Quốc gia U Minh Hạ đẹp như tranh.

Tổ quốc là đây, đất nước là đây, không bao giờ mất đi nếu tọa độ cuối cùng này luôn định vị trong trái tim mọi người.

Tổ quốc là đây, đất nước là đây, không bao giờ mất đi nếu tọa độ cuối cùng này luôn định vị trong trái tim mọi người.

SỢ HƠN CẢ CÚM!

 

Ngất xỉu vì học!

Ngất xỉu vì học!

Trong khi cả thế giới đang rầm rộ phát sốt về dịch cúm của em lợn , họ lo rằng sẽ ” sống nay chết mai ‘ , khẩu trang ùn ùn được sản xuất , mọi hoạt động đều được kiểm dịch kỹ càng vì em vi khuẩn cúm lợn rất có thể đang tung tăng bay nhảy đâu đó trong không khí mà mắt bình thường rất khó để nhìn thấy em ấy .

 

 Thế nhưng , em thì ngồi đây , trong lớp học này , đang hô hào mong em ấy ghé thăm trường em , dầu chỉ là 1 giây thôi cũng được . Viễn cảnh một cơn gió khẽ vô tình đẩy đưa em vi khuẩn vào dự giờ lớp em cứ lặp đi lặp lại . Vì chỉ khi nó đến em sẽ được ….tạm dừng việc học . Em sẽ có vài ngày không sách không vở, không giáo viên không bài tập , không dậy sớm không đến trường , không kiểm tra, không báo điểm ,….rất nhiều cái “không” mà chỉ trong mơ mới có . Tất nhiên cuộc sống lại không như mơ vì thế mà ước mơ của em khó có ngày trở thành sự thật , quả là đáng buồn !

“Sự thật phũ phàng ” nhưng nó không có quyền ngăn em được mơ ước. Nếu một ngày thường nhật em tỉnh giấc lúc 5h, đến trường lúc 6h30 rồi vùi đầu sách vở đến 16h5 tại trường , sau nữa thì học thêm tăng cường Toán, Lý, Hóa từ 18h30 đến 20h30 ,khuya về  đến nhà  mài giũa , luyện công với núi bài tập đến 22h , thì chính em ” cúm lợn ” sẽ như một “cô tiên” xóa bỏ bao cực hình mà em hằng mơ ước nó sẽ biến mất .

 Ôi cúm lợn ! Em yêu cúm lợn . cúm lợn hãy đến đây , đến đây nào ! Đừng vòng vo nơi nào ngoài ô cửa sổ !

          

                                ——————————————————-

 

            Trên đây là toàn văn e-mail gởi đến tòa soạn Tuổi Trẻ của một học sinh có cái nick name vừa teen vừa rất lạ: khi_yeu_can_phai_kiss.  Lá thư bộc bạch một ước muốn khá tiêu cực, nhưng hoàn toàn phản ánh chính xác tâm trạng chung của một bộ phận không nhỏ học sinh ngày nay về nỗi ám ảnh học hành.

            Vâng, không khó để nhận ra những hành vi phản ứng khác nhau của con trẻ trước cánh cổng nhà trường. Không thiếu những đứa bé được cha mẹ dắt tay đến tận nơi chốn được xem là “môi trường học thân thiện” mà cứ giãy nảy khóc thét lên như đụng phải lửa. Và đâu đó ta cũng hoàn toàn có thể bắt gặp những cô cậu học trò mặt mày đờ đẫn, phờ phạc vì gánh nặng học hành, vì sự quá tải của chương trình và cả vì sự kỳ vọng của mẹ cha!

            Làm sao để câu khẩu hiệu “Mỗi ngày đến trường là một niềm vui” đi vào thực tế khi mà sự học đang là nỗi khiếp sợ thường trực của không ít học sinh ? Làm sao để chủ trương xây dựng xã hội học tập, học tập suốt đời trở thành hiện thực nếu nhà trường vẫn tiếp tục là nơi chốn ám ảnh bao giấc mơ học trò?

            Đó mới chính là câu hỏi đáng lo ngại đối với người lớn và những người có trách nhiệm của ngành giáo dục cho cả tiền đồ của dân tộc này!

           

 

LÝ SƠN:ĐẸP TỪNG CENTIMET

28 Tết, quyết định ra đảo Lý Sơn(Quảng Ngãi)- nơi được mệnh danh là Vương quốc tỏi. Mặc dù biển động mạnh và suýt phải ăn Tết trên đảo, nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy hối tiếc với quyết định của mình. Nơi đấy không chỉ có tỏi mà còn có nhiều thiên cảnh đẹp đến từng…centimet, đẹp vì sự nguyên sơ và man dại của chính nó.

Trên tàu cao tốc ra đảo, sóng biển tung bọt trắng xóa.

Trên tàu cao tốc ra đảo, sóng biển tung bọt trắng xóa.

 

Trước chùa Hang

Trước chùa Hang

 

Nhà trưng bày đội Hoàng Sa bắc hải.

Nhà trưng bày đội Hoàng Sa bắc hải.

 

Giếng cổ của người Chăm từ hàng trăm năm trước, hiện vẫn được người trên đảo sử dụng.

Giếng cổ của người Chăm từ hàng trăm năm trước, hiện vẫn được người trên đảo sử dụng.

 

Biển xanh đến rợn người.

Biển xanh đến rợn người.

 

Những thân dừa khẳng khiu, uyển chuyển như những vũ công trên cánh đồng tỏi.

Những thân dừa khẳng khiu, uyển chuyển như những vũ công trên cánh đồng tỏi.

 

...và đây nữa.

...và đây nữa.

 

Tỏi trải dài đến tận chân núi.

Tỏi trải dài đến tận chân núi.

 

Nhìn từ trên triền núi, phía dưới là cánh đồng tỏi ngút ngàn bên biển xanh và khói chiều.

Nhìn từ trên triền núi, phía dưới là cánh đồng tỏi ngút ngàn bên biển xanh và khói chiều.

 

Gió từ biển khơi xâm thực vào vách núi qua hàng ngàn năm và làm nên những hình thù kỳ dị. Chợt nhớ câu thơ của Hữu Thỉnh: Gió không phải là roi mà quất núi phải mòn...

Gió từ biển khơi xâm thực vào vách núi qua hàng ngàn năm và làm nên những hình thù kỳ dị. Chợt nhớ câu thơ của Hữu Thỉnh: Gió không phải là roi mà quất núi phải mòn...

 

Và đây, gió và sóng cũng tạo nên những hang động, vòm cổng như thế này.

Và đây, gió và sóng cũng tạo nên những hang động, vòm cổng như thế này.

 

Còn có dòng thác nhỏ(phía sau) len lỏi chảy từ khe núi rồi trở về với biển khơi.

Còn có dòng thác nhỏ(phía sau) len lỏi chảy từ khe núi rồi trở về với biển khơi.

 

Dáng núi như kim tự tháp.

Dáng núi như kim tự tháp.

 

Dáng núi hình vòng cung.

Dáng núi hình vòng cung.

 

Đá cũng biết tựa vào nhau.

Đá cũng biết tựa vào nhau.

 

Ít ai biết rằng thung lũng này hàng triệu năm trước là miệng núi lửa. Đứng trên miệng núi lửa này mà chực chờ một điều gì đó phun trào...

Ít ai biết rằng thung lũng này hàng triệu năm trước là miệng núi lửa. Đứng trên miệng núi lửa này mà chực chờ một điều gì đó phun trào...

Tháng 2-2009.

AI ĐÃ ĐẶT TÊN CHO DÒNG SÔNG?

Không có nhà thơ nào từ Hà Nội đến, cũng không có ai tóc bạc trắng và càng không có ai ném mẫu thuốc lá xuống chân cầu mà hỏi vu vơ như trong bút ký “Ai đã đặt tên cho dòng sông” của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường. Chỉ có một nữ nhà báo trẻ của địa phương cắc cớ hỏi rằng: Tại sao không đặt tên như là sông Hương, sông Thạch Hãn, sông Hồng…mà lại đặt tên là sông Đồng Nai trùng với tên của tỉnh?

Thế đấy, chúng tôi bắt đầu chuyến đi ngược thượng nguồn sông Đồng Nai bằng một câu hỏi ngoài dự kiến như vậy.

Chúng tôi xuất phát từ cầu Gành này, thuộc lưu vực của cù lao Phố-thương cảng được sử sách ghi lại là hết sức sầm uất, nhôn nhịp của đàng Trong trên 300 năm trước. Một cảng thị được mô tả là náo nhiệt trên bến dưới thuyền, giờ vắng lặng thế này.

Chúng tôi xuất phát từ cầu Gành này, thuộc lưu vực của cù lao Phố-thương cảng được sử sách ghi lại là hết sức sầm uất, nhôn nhịp của đàng Trong trên 300 năm trước. Một cảng thị được mô tả là náo nhiệt trên bến dưới thuyền, giờ vắng lặng thế này.

Nào, khởi hành.( Tôi đang ở vị trí chỉ huy).

Nào, khởi hành.( Tôi đang ở vị trí chỉ huy).

Áo phao đầy đủ, bắt đầu ngược dòng!

Áo phao đầy đủ, bắt đầu ngược dòng!

Tình hình có vẻ căng thẳng...

Tình hình có vẻ căng thẳng...

...khi mà thuyền bè khai thác và vận chuyển cát đá san sát như mắc cửi giữa dòng sông.

...khi mà thuyền bè khai thác và vận chuyển cát đá san sát như mắc cửi giữa dòng sông.

Rất may là vừa qua khỏi "công trường nổi" ấy, cảnh vật đã khiến người dịu nhẹ đi đôi phần. Trong ảnh là phim trường của bộ phim Người đẹp Tây đô với bối cảnh là ngôi nhà của gã phú hộ.

Rất may là vừa qua khỏi "công trường nổi" ấy, cảnh vật đã khiến người dịu nhẹ đi đôi phần. Trong ảnh là phim trường của bộ phim Người đẹp Tây đô với bối cảnh là ngôi nhà của gã phú hộ.

Trên đường về, chúng tôi qua làng bưởi Tân Triều-một thương hiệu trái cây vốn đã nức tiếng miền Nam. Đường vào làng bưởi thật đẹp.

Trên đường về, chúng tôi qua làng bưởi Tân Triều-một thương hiệu trái cây vốn đã nức tiếng miền Nam. Đường vào làng bưởi thật đẹp.

Để rồi dừng lại nơi bánh xe vận chuyển thô sơ một thời, một vòng bánh xe thời gian-nơi là điểm kết thúc và cũng là điểm khởi đầu của một cuộc hành trình, đời người...

Để rồi dừng lại nơi bánh xe vận chuyển thô sơ một thời, một vòng bánh xe thời gian-nơi là điểm kết thúc và cũng là điểm khởi đầu của một cuộc hành trình, đời người...

Tháng 3-2009.

Ảnh: Ku Toại

NHỮNG CÁI CHẾT TRẮNG

6f5c

Ra Tết, thật ngẫu nhiên khi nhiều tờ báo đều ít nhiều đề cập đến vấn nạn ma túy và những hệ lụy khủng khiếp của nó gây ra cho mỗi cá nhân, gia đình và xã hội.

Trước và sau Tết, cũng thật ngẫu nhiên khi tôi phải dự đến 3 tang lễ của người thân, họ hàng. Trong đó, đau đớn và xót xa nhất vẫn là đám tang của con ông chú tôi. Mùng 6 Tết, trong khi mọi người còn đang cố kéo dài sự ăn chơi, tận hưởng thì gia đình chú tôi tang ma rối bời, xao xác đến tội nghiệp. Đó là đám ma của một người trẻ, chết vì cái thứ bột trắng đang hoành hành dữ dội ở mọi ngõ ngách của cuộc sống hiện thời.

Có lẽ chưa có đám tang nào mà lại buồn và hiu hắt đến thế. Chú tôi ngồi thẫn thờ một góc, còn thím tôi đứng chết lặng như cái bóng giữa lác đác mấy người thân, họ hàng đến viếng. Ai cũng chạnh lòng, đau đớn vì nó chết trẻ quá và chết nhanh quá. 28 tuổi, nhưng đã có đến một nửa thời gian sống nó phải vật vờ vào tù ra trại. Lần cuối cùng, nó dừng lại ở trại giam Tống Lê Chân(Bình Phước) vì bước chân cuộc đời chỉ ngắn ngủi đến thế. Cách đây hơn 1 tháng-khi đã chuyển sang HIV giai đoạn cuối, ban quản giáo mới cho gia đình đưa nó về và cũng chỉ kịp vào bệnh viện vài ngày là nó ra đi.

Một cái chết trắng! Trắng không phải chỉ vì sắc màu của heroin, mà trắng còn hàm chứa sự tác oai tác quái và những mất mát khủng khiếp do chất bột ghê người ấy gây ra. Chú tôi có hai đứa con trai thì cả hai, thật đau lòng đều dính và trở thành nô lệ của thứ bột trắng ấy. Thằng anh chết đi trong khi thằng em vẫn còn ngồi trong trại giam. Trước đó mấy tháng khi ghé thăm nhà chú, tôi và nó(thằng em) đã có dịp ngồi trò chuyện khá lâu về tình cảm bà con, trách nhiệm gia đình và những lỡ lầm của tuổi trẻ trong quá khứ. Nó đã hứa với tôi chắc nịch rằng sẽ chí thú làm ăn để gánh vác trọng trách rường cột gia đình và không bao giờ quay lại với “nàng tiên nâu” nữa.

Nhưng “ngựa quen đường cũ”, chẳng bao lâu sau đã nghe nó bị bắt vì tội mua bán và tàng trữ heroin. Có người còn nhận ra nó bị đánh bê bết máu, trước khi bị tống vào trại giam một lần nữa. Ma lực của cái thứ bột trắng ấy thật kinh khiếp, thật khó để cưỡng lại sức hút của nó khi đã vướng vào dù chỉ là một lần. Anh bạn tôi có đứa em cũng lún sâu vào con đường nghiện ngập đến mức, anh phải công khai trên báo với một lời kêu cứu thảm thiết: Ai cứu em tôi với?! Có lúc anh đã lẩn thẩn nghĩ rằng không còn cách nào khác, trừ khi đưa nó một mình ra đảo vắng, cách ly hoàn toàn với thế giới con người đầy cám dỗ và hiểm nguy này!

Qủa là không dễ đoạn tuyệt với ma túy. Chính vì thế mà đến bây giờ người ta vẫn đang tranh cãi có nên quản lý sau cai nghiện(1-2 năm) hay không và bằng hình thức nào? Vâng, bằng cách nào khi cả nước đang có tới 160.000 con nghiện? Có người còn cho rằng tỉ lệ tái nghiện trên 80% vẫn là con số đầy hoài nghi!

Từ tháng 12-2005 đến tháng 1-2009, TP.HCM có 1.021 người sau cai nghiện tử vong do mắc AIDS và kiệt sức. Trong đó, có hơn 80% nằm trong độ tuổi từ 16 đến 35. Những cái chết- trắng và trẻ đến lạnh người!

Vội vã chia tay thằng em vắn số, nhìn dáng chú tôi đi liêu xiêu trong con hẻm nhỏ mà đau thắt tận đáy lòng…

(Tháng 2-2009)

VỤ ÁN CÁI QUẦN

22a4

Sau khi hoàn tất công việc tại Đắc Lắc, mấy anh em bèn rủ nhau lên xe tranh thủ sang Đà Lạt ở lại thư giãn một ngày. Đường xấu nên hơn 5 giờ đồng hồ xe mới bò tới thành phố cao nguyên này. Sau khi ăn uống qua loa, nhận phòng khách sạn và tắm táp vội vàng, cả nhóm liền đi uống cà phê tại một ngôi quán đẹp và ấm cúng trên đường Nguyễn Du.

22,30 giờ. Cả bọn trở về khách sạn-một ngôi biệt thự khá tiện nghi và sang trọng trên đường Khởi Nghĩa Bắc Sơn. Bốn anh em trong phòng lại bày rượu mồi ra ngồi tán gẫu đến tận 1 giờ sáng, khi hai chai vang và soju đã cạn.

Và chuyện gì đã xảy ra?

6 giờ sáng, thằng Ku (một sinh viên báo chí năm 2) nằm cạnh mở mắt và la toáng lên: chiếc laptop của em đâu? 2 giây sau: máy ảnh của em đâu? Rồi: điện thoại của em đâu?…

Sau phút bàng hoàng, tôi choàng dậy kiểm tra đồ đạc, tư trang thì hỡi ôi, chiếc quần dài (trong đó có ví tiền và nhiều giấy tờ tùy thân) đã không cánh mà bay! Chưa kể, chiếc điện thoại Nokia 5610 mới mua chưa đầy 3 tháng để ở đầu giường cũng biến mất.

Kinh ngạc, thẫn thờ và không ai tin rằng chuyện trộm cắp lại xảy ra tại một khách sạn khá tươm tất ở một thành phố vốn rất yên bình này.

Chuyến đi tưởng thú vị lại trở nên buồn bã và ảm đạm. Công an khu vực, Công an phường và cả Cảnh sát hình sự thành phố cũng sốt sắng có mặt tại hiện trường. Nhưng hi vọng cứ vơi dần…Chẳng còn ai tha thiết đi chơi nữa, cả nhóm lên xe trở về Sài Gòn trong tâm trạng u uất và chán chường. Xe chạy đến gần hồ Tuyền Lâm thì bất ngờ nhận được điện thoại từ công an thông báo quay lại nhận tài sản đã mất. Một thoáng mừng vui và hi vọng chợt lóe lên… Nhưng thật oái ăm, kẻ trộm chỉ trả lại 2 xâu chìa khóa, bút sổ và…chiếc quần rỗng túi!

Tội nghiệp thằng Ku sinh viên ki cóp gần 2 năm tiền nhuận bút để sắm sửa máy móc, phương tiện tác nghiệp. Tội nghiệp cho mình khi chưa kịp gửi tiền về cho mẹ ở quê. Buồn tiếc vì số tiền không nhỏ (hơn 40 triệu đồng), nhưng đau đớn và ray rứt hơn cả khi phải lìa xa kỷ vật duy nhất của người cha mà tôi đã cẩn thận giữ gìn suốt 35 năm qua. Đó là tấm thẻ căn cước(giấy chứng minh nhân dân) do chính quyền Sài Gòn cấp cho cha tôi trước năm 1975, trên đó có cả chữ ký của ông. Đó cũng là hình ảnh cuối cùng của cha mà tôi biết, vì khi ông qua đời tôi chỉ mới lên 5. Dung mạo cuối cùng mà tôi có thể mường tượng về cha giờ cũng đã không còn, càng đau đớn hơn khi nó lại mất ngay trong ngày giỗ lần thứ 35 của ông. Cứ nghĩ đến tấm thẻ căn cước ấy, lòng lại thắt đau và nước mắt cứ chực tuôn trào…

Trong cái lẽ nhân sinh của kiếp người, ai cũng có lúc được, lúc mất. Thế nhưng, không hiểu sao suốt 2 năm qua tôi cứ phải liên tục nhận lấy những mất mát, xúi quẩy về mình. Ngoài tiền bạc, vật chất, còn có những điều mất đi không thể có lại, còn có những nỗi đau day dứt một đời…

Giờ thì chỉ mong kẻ trộm còn chút nhân tính trả lại cho những giấy tờ đã mất(đặc biệt là tấm thẻ căn cước của cha), dù biết điều đó có thể chỉ là hão huyền, mong manh…

(Tháng 11-2008)

KÉN RỂ CHO HÀ NỘI

3613

Không ít người hẳn vẫn còn ngỡ ngàng trước sự kiện Hà Nội bị nhấn chìm trong biển nước, sau cơn mưa lịch sử ngày 31-10-2008. Cuộc sống của hầu hết người dân thủ đô đều bị đảo lộn: giao thông ách tắc, công việc, học hành đình đốn và giá cả tăng vọt!

Rõ ràng, cơn “đại hồng thủy” này đang đặt ra nhiều dấu hỏi và nỗi hoài nghi về khả năng ứng phó trước sự an nguy của thủ đô, khi có những thiên tai tương tự uy hiếp. Cho đến nay Hà Nội đã có đến 20 người chết vì cơn mưa này, một con số thiệt hại còn lớn hơn cả những trận bão lũ vừa qua trên phạm vi cả nước. Càng sững sờ hơn khi biết rằng dự án cải tạo hệ thống thoát nước của thành phố với kinh phí hàng ngàn tỉ đồng gần như tê liệt, vì chỉ đáp ứng được lượng mưa…170 mm(trong khi cơn mưa vừa qua lên đến trên 300 mm).

Và không thể không tự hỏi: công tác qui hoạch thủ đô ra sao mà chỉ sau 1 cơn mưa đã phải khốn khổ thế này? Phải chăng người ta chỉ chú trọng đến qui hoạch bề nổi mà thiếu quan tâm đến phần ngầm?

Thế rồi khi mưa lũ diễn ra trên diện rộng, các biện pháp ứng cứu và hỗ trợ người dân của những người có trách nhiệm cũng chưa thể hiện đúng mức. Công tác dự báo, cảnh báo của các cơ quan chức năng cũng hoàn toàn bị động và gần như để mặc cho người dân tự xoay xở với con nước đầy bất trắc.

Vâng, chưa bao giờ công tác trị thủy đối với thủ đô-trung tâm chính trị của quốc gia- lại được đặt ra bức bách như lúc này. Hà Nội cần một “chàng rể” có đủ năng lực và bản lĩnh ứng phó với mọi hiểm họa của thiên tai cho xứng tầm với “trái tim” của cả nước. Tất nhiên không đơn giản như khi xưa nước dâng đến đâu, Sơn Tinh lại cho núi cao đến đó. Cuộc chiến với nước trong bối cảnh nước ngày càng hung hãn như hiện nay- đòi hỏi phải có tầm nhìn khoa học, giải quyết được mối quan hệ hài hòa và thân thiện giữa con người với thiên nhiên, giữa yêu cầu phát triển đô thị với sự ổn định của môi trường…

Nhưng, tìm đâu ra “chú rể” như thế?

(Tháng 11-2008)

LÀM MA

3877

Em rằng muốn được làm ma

Để thôi sống kiếp người ta tội tình

Để không ai nhận ra mình

Rong chơi cuối bãi đầu đình rong chơi

———————-

Làm người cũng chỉ một đời

Làm ma vẫn ma thôi, trường tồn

Ma còn không biết giận hờn

Xênh xang chẳng biết cô đơn bao giờ

———————-

Chẳng màng danh lợi vu vơ

Tự do chết mãi giữa bờ đất sâu

Làm ma chẳng sợ người đâu

Chỉ thương nhân thế cúi đầu sợ thôi

————————————

Thân tặng LNAN, nhân một lần đọc được ý muốn thật lạ của em. Tất nhiên là anh không bao giờ muốn em thành ma, vì kiếp người tuy nhọc nhằn nhưng luôn tràn đầy tình yêu thương.

(Tháng 8-2008)

TUYÊN CHIẾN VỚI XE MÁY?

a044

Sáng nay đi làm, chợt nhận ra đường phố bỗng chật chội khác thường vì sĩ tử các nơi đổ về ứng thí.

Vào cuối ngày, sau nhiều giờ bị nhốt trong cái hộp diêm ở lầu xanh, tôi thường có thói quen đến bên ô cửa kính để đứng nhìn xuống dưới đường. Ở đấy, tôi như tìm được cảm giác cân bằng và tận hưởng đôi chút “không khí”đường phố sau một ngày làm việc căng thẳng và tù túng. Nhưng ở đấy, rất nhiều khi tôi cũng phải cau mày khó chịu khi chứng kiến những dòng xe-mà nhiều nhất vẫn là xe máy-nối đuôi nhau kẹt cứng dưới đường.

Không thể nói khác khi xe máy đang là tác nhân chính gây ra tình trạng kẹt xe ngày càng trầm trọng như hiện nay mà ước tính thiệt hại mỗi ngày có thể lên đến 5 tỉ đồng! TP.HCM cũng là nơi có mật độ xe máy cao nhất thế giới: 400-450 xe/1.000 dân.

Qủa thật, không có đô thị nào trên thế giới lại có mật độ xe máy dày đặc như ở TP.HCM và dù muốn hay không muốn cũng phải nhìn nhận xe máy đang là vấn nạn thực sự của xã hội. Làm sao có được trật tự giao thông? Làm sao có được nếp sống văn minh đô thị khi mà xe máy đã gia tăng đến mức hỗn loạn và không thể kiểm soát?

Đã có không ít cuộc hội thảo-hội nghị, đã có vô số những giải pháp-sáng kiến được đề xuất để giải quyết tình trạng kẹt xe như hạn chế đăng ký xe mới, thu phí xe lưu hành, đi ngày chẵn-ngày lẻ…nhưng đều phá sản! Thậm chí, có người còn mạnh miệng thẳng thừng “tuyên chiến với xe máy” như đại biểu HĐND Võ Văn Sen từng đăng đàn đề nghị.

Nhưng, xe máy vẫn cứ tồn tại và ngày càng gia tăng đến mức ngạt thở. Tôi cũng đi làm bằng xe máy hằng ngày, nhưng không thể vì những tiện ích riêng tư mà phớt lờ yêu cầu xác lập nếp sống văn minh và trật tự cần có của một đô thị hiện đại. Nếu chưa thể khai tử ngay với xe máy( nhiều nước đã cấm rất triệt để như Trung Quốc) thì nên chăng có thể thí điểm cấm lưu hành trước ở những khu trung tâm thành phố, sau đó mở rộng dần ra các khu vực khác. Cùng với các biện pháp hành chính khác, có lẽ đó cũng là cách để hạn chế dần sự xuất hiện của xe máy trên đường phố.

Đúng là, đã đến lúc cần phải tuyên chiến với xe máy!

(Tháng 7-2008)