Ra Tết, thật ngẫu nhiên khi nhiều tờ báo đều ít nhiều đề cập đến vấn nạn ma túy và những hệ lụy khủng khiếp của nó gây ra cho mỗi cá nhân, gia đình và xã hội.
Trước và sau Tết, cũng thật ngẫu nhiên khi tôi phải dự đến 3 tang lễ của người thân, họ hàng. Trong đó, đau đớn và xót xa nhất vẫn là đám tang của con ông chú tôi. Mùng 6 Tết, trong khi mọi người còn đang cố kéo dài sự ăn chơi, tận hưởng thì gia đình chú tôi tang ma rối bời, xao xác đến tội nghiệp. Đó là đám ma của một người trẻ, chết vì cái thứ bột trắng đang hoành hành dữ dội ở mọi ngõ ngách của cuộc sống hiện thời.
Có lẽ chưa có đám tang nào mà lại buồn và hiu hắt đến thế. Chú tôi ngồi thẫn thờ một góc, còn thím tôi đứng chết lặng như cái bóng giữa lác đác mấy người thân, họ hàng đến viếng. Ai cũng chạnh lòng, đau đớn vì nó chết trẻ quá và chết nhanh quá. 28 tuổi, nhưng đã có đến một nửa thời gian sống nó phải vật vờ vào tù ra trại. Lần cuối cùng, nó dừng lại ở trại giam Tống Lê Chân(Bình Phước) vì bước chân cuộc đời chỉ ngắn ngủi đến thế. Cách đây hơn 1 tháng-khi đã chuyển sang HIV giai đoạn cuối, ban quản giáo mới cho gia đình đưa nó về và cũng chỉ kịp vào bệnh viện vài ngày là nó ra đi.
Một cái chết trắng! Trắng không phải chỉ vì sắc màu của heroin, mà trắng còn hàm chứa sự tác oai tác quái và những mất mát khủng khiếp do chất bột ghê người ấy gây ra. Chú tôi có hai đứa con trai thì cả hai, thật đau lòng đều dính và trở thành nô lệ của thứ bột trắng ấy. Thằng anh chết đi trong khi thằng em vẫn còn ngồi trong trại giam. Trước đó mấy tháng khi ghé thăm nhà chú, tôi và nó(thằng em) đã có dịp ngồi trò chuyện khá lâu về tình cảm bà con, trách nhiệm gia đình và những lỡ lầm của tuổi trẻ trong quá khứ. Nó đã hứa với tôi chắc nịch rằng sẽ chí thú làm ăn để gánh vác trọng trách rường cột gia đình và không bao giờ quay lại với “nàng tiên nâu” nữa.
Nhưng “ngựa quen đường cũ”, chẳng bao lâu sau đã nghe nó bị bắt vì tội mua bán và tàng trữ heroin. Có người còn nhận ra nó bị đánh bê bết máu, trước khi bị tống vào trại giam một lần nữa. Ma lực của cái thứ bột trắng ấy thật kinh khiếp, thật khó để cưỡng lại sức hút của nó khi đã vướng vào dù chỉ là một lần. Anh bạn tôi có đứa em cũng lún sâu vào con đường nghiện ngập đến mức, anh phải công khai trên báo với một lời kêu cứu thảm thiết: Ai cứu em tôi với?! Có lúc anh đã lẩn thẩn nghĩ rằng không còn cách nào khác, trừ khi đưa nó một mình ra đảo vắng, cách ly hoàn toàn với thế giới con người đầy cám dỗ và hiểm nguy này!
Qủa là không dễ đoạn tuyệt với ma túy. Chính vì thế mà đến bây giờ người ta vẫn đang tranh cãi có nên quản lý sau cai nghiện(1-2 năm) hay không và bằng hình thức nào? Vâng, bằng cách nào khi cả nước đang có tới 160.000 con nghiện? Có người còn cho rằng tỉ lệ tái nghiện trên 80% vẫn là con số đầy hoài nghi!
Từ tháng 12-2005 đến tháng 1-2009, TP.HCM có 1.021 người sau cai nghiện tử vong do mắc AIDS và kiệt sức. Trong đó, có hơn 80% nằm trong độ tuổi từ 16 đến 35. Những cái chết- trắng và trẻ đến lạnh người!
Vội vã chia tay thằng em vắn số, nhìn dáng chú tôi đi liêu xiêu trong con hẻm nhỏ mà đau thắt tận đáy lòng…
(Tháng 2-2009)
Đăng trong: CHUYỆN ĐỜI TỰ KỂ




